Chương 072 Làm sao có thể kinh tởm như vậy
“Ông ơi,” William chen ngang, đã đoán được tiếp theo sẽ là gì. Cậu quay sang Heath, “Con hơi đuối rồi. Mình về được chưa?”
“Được chứ, đi thôi,” Heath đáp, rồi quay sang Layla và Peter. “Peter, bên này coi như xong rồi, với lại cũng muộn rồi. Thôi ta nghỉ nha.”
“Chuẩn luôn, lần sau để tôi khao,” Peter cười tươi rói.
Heath chỉ gật đầu, trông chẳng mấy hào hứng.
Mọi người bắt đầu đứng dậy chuẩn bị về.
Rồi đột nhiên, đâu đó vang lên một tiếng “xì” cực to.
Chưa ai kịp hiểu chuyện gì thì một mùi hôi kinh khủng đã tràn khắp căn phòng.
Bertha nhìn thấy một vệt ố nâu vàng phía sau chiếc váy trắng của Stella.
Vừa lấy tay bịt mũi miệng, Bertha kêu lên: “Stella, con… ị ra quần à?”
“Ghê quá! Khiếp thật chứ!” William hét lên, kéo Sophia nép vào một góc phòng.
Cậu nín thở, còn Sophia thì véo chặt mũi mình.
Layla và Peter thì sững sờ, không tin nổi cô con gái vốn ngoan ngoãn, lễ phép của họ lại có thể làm ra chuyện mất mặt đến thế. Cả hai nhìn con bé đầy khó chịu và thất vọng.
Stella đứng chết trân tại chỗ, xấu hổ muốn độn thổ. Cô bé cố gồng siết cơ mông lại, nhưng không giữ nổi, cứ thế tiếp tục đi ngoài. Mặt bé đỏ bừng như quả gấc.
Cuối cùng Layla quát lên: “Con đứng chôn chân ở đó làm gì nữa? Chạy vào nhà vệ sinh mau!”
Stella như bừng tỉnh, cắm đầu chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Layla còn đang định nói gì đó để chữa cháy, vớt vát chút thể diện, nhưng chưa kịp mở lời thì chính cô cũng mất kiểm soát.
Rồi đến lượt Peter cũng vậy.
Mà trong phòng chỉ có mỗi một nhà vệ sinh, Stella đã chui vào đó rồi, nên hai vợ chồng chỉ còn cách co giò chạy ra ngoài, lao về phía nhà vệ sinh bên ngoài.
Heath đang ngơ ngác định hỏi Bertha xem rốt cuộc có chuyện gì thì thấy mặt cô tái nhợt, rồi một vệt ố nâu vàng loang dần trên chiếc váy màu be cô đang mặc.
“Em… em cũng chịu hết nổi rồi,” Bertha nói xong là ôm bụng lao vội ra ngoài.
Heath vội vàng chạy theo.
Trong giây lát, mọi người quên khuấy mất là trong phòng vẫn còn hai đứa trẻ.
Đợi đến khi tất cả đã chạy hết, William và Sophia mới phóng vội ra bên ngoài để hít chút không khí trong lành.
Mùi bên trong nồng nặc đến mức bọn trẻ không chịu nổi thêm dù chỉ một giây.
Thở được vài hơi cho lại sức, William quay sang nhìn Sophia: “Thuốc của em mạnh quá mức rồi đó, biết không?”
Sophia gật đầu lia lịa: “Bản nâng cấp mà. Xịn ghê chưa?”
William gật gù. Cậu chưa bao giờ nghi ngờ khả năng pha chế “đặc dược” của em gái, thứ mà nó được thừa hưởng từ mẹ chúng. Chỉ khác là thuốc của mẹ thì để chữa bệnh, còn thuốc của Sophia thì gần như toàn để… chơi khăm là chính.
Timothy bước từ trong nhà hàng ra, đi tới chỗ hai đứa. “Hai đứa làm gì mà trốn ra đây hết vậy?”
“Chứ còn ở đâu được nữa?” William đáp, nhíu mày nhìn ông, vẻ khó hiểu.
Cả nhà hàng bốc mùi kinh khủng, phần lớn khách trong đó đã phải ùa ra ngoài đứng cho đỡ ngột ngạt.
Timothy tò mò hỏi: “Tối nay rốt cuộc xảy ra chuyện quái gì thế? Bọn họ ăn phải đồ ôi thiu à?”
Hai đứa nhỏ liếc nhìn nhau, nhưng không đứa nào lên tiếng.
Heath cũng bước ra, mặt đầy vẻ khó hiểu.
Anh đi tới, lầm bầm: “Sao lại thành ra thế này được nhỉ? Chẳng lẽ đồ ăn của nhà hàng có vấn đề à?”
“Em không nghĩ vậy,” Timothy đáp. “Anh nhìn xem, những người khác có sao đâu. Không lý nào chỉ có món ăn trong một phòng là có vấn đề, mà…”
Anh liếc sang hai đứa nhỏ rồi nhìn Heath: “Mọi người đều ở chung một phòng, ăn cùng một loại đồ, ai cũng bình thường.”
“Thế thì có thể loại trừ nguyên nhân do nguyên liệu rồi,” Heath gật đầu, lông mày cau chặt hơn. “Nhưng nếu không phải do đồ ăn, thì rốt cuộc sai ở đâu?”
Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
“Bình thường bà Smith lúc nào cũng vênh váo ta đây, còn Layla thì dựa hơi nhà Smith nên kiêu căng thấy sợ. Hôm nay mất mặt chưa kìa.”
“Chuẩn luôn, không biết bình thường họ ăn cái gì mà người cứ bốc mùi kinh khủng thế.”
“Buồn cười nhất là còn ị ra quần nữa chứ. Nhục muốn độn thổ.”
“Chắc nghiệp quật rồi đấy. Lúc nãy không thấy bọn họ hùa nhau bắt nạt Monica, nói toàn lời khó nghe à?”
“Ừ, tao không ngờ cái giới ‘thượng lưu’ nó lại ra cái trò này. Xấu hổ muốn chết, ăn uống gì nổi nữa.”
“Còn ăn với uống gì nữa mày? Tao nhìn thôi là buồn nôn lắm rồi.” Quả thật có người không nhịn nổi, cúi xuống nôn ọe.
“Không lâu trước ở tiệc rượu của Tập đoàn Johnson, chỉ riêng cái vụ xì hơi của Stella thôi là mọi người chịu không nổi rồi. Giờ còn bày đặt… ị giữa chỗ đông người nữa. Khiếp đảm thật. Tiểu thư nhà danh giá gì mà mất vệ sinh ghê vậy? Mà đâu phải một mình cô ta, lần này tận bốn người lận. Tao thấy nhà hàng của khách sạn Azure Palace coi như toang.”
Đúng lúc đó, Stella từ trong nhà hàng bước ra, nghe rõ mồn một những lời xì xào của đám đông.
Mặt cô ta lập tức biến sắc, lúc thì đỏ bừng, lúc thì trắng bệch. Cô không dám tin là cái chuyện mất mặt lần trước còn chưa lắng xuống, giờ lại xảy ra thêm một lần nữa. Thanh danh coi như tiêu tan.
Thấy cô ta, mọi người xung quanh đồng loạt bước lùi lại, vừa bịt mũi, vừa nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét.
Stella tức nghẹn, không nuốt nổi cục giận, mắt đỏ hoe vì uất ức lẫn phẫn nộ. “Mấy người không nhìn ra à? Nhất định có kẻ bỏ thuốc bọn tôi. Không thì sao lại xảy ra chuyện thế này?”
“Thế cô nói xem, ai bỏ thuốc cô?” có người hỏi vặn lại.
Stella nhìn thẳng về phía Sophia. Cô ta gần như chắc chắn là con bé. Lần trước uống ly cà phê Sophia đưa, cô xì hơi không kiểm soát nổi. Giờ lại xảy ra chuyện tương tự. Nhưng cô chẳng có chút bằng chứng nào.
Những người đứng xem cũng nhìn theo hướng mắt Stella, ánh mắt dừng trên cô bé nhỏ nhắn kia. Con bé đứng đó, vẻ mặt tủi thân, vô tội, vừa đáng yêu vừa đáng thương.
William lập tức bước lên chắn trước mặt Sophia, ngẩng đầu nhìn Stella, khuôn mặt đẹp đẽ lạnh băng: “Cô nhìn em gái tôi làm gì? Cô định nói em tôi bỏ thuốc cô à?”
