Chương 073 Bạn có ngu ngốc không
Mọi người xung quanh nghe vậy cũng thấy chạnh lòng, không chịu nổi nữa. Có người lên tiếng luôn: “Ý cô là bị… con nít bỏ thuốc hả? Cô nghĩ cái gì trong đầu vậy?”
“Đúng rồi đó, hay là cô làm chuyện gì quá đáng với con bé, xong rồi giờ tưởng là nó bỏ thuốc cô?”
Stella nghẹn họng, không biết nói sao, nhất là trước mặt Heath với Timothy. Cô ta phải giữ cho được cái hình tượng “yêu trẻ con”, không thể để mất mặt ở đây được.
Cô ta định mở miệng cãi, mà nói không nổi. Cơn quặn bụng lại ập tới, cô ta chỉ còn cách ôm bụng chạy đi, nước mắt ngắn dài.
Heath quay sang Timothy: “Chuyện hôm nay rối tung cả lên, chắc bên đó họ cần thời gian. Mình không thể để tụi nhỏ ở đây mãi. Timothy, cậu đưa tụi nhỏ về chỗ Alexander đi. Phiền cậu quá.”
“Không phiền gì đâu, ông Smith. Tôi đưa tụi nhỏ về ngay,” Timothy đáp.
Timothy dẫn hai đứa trẻ ra xe.
Lên xe rồi, chỉ còn ba người, Timothy liếc hai đứa qua gương chiếu hậu: “Rồi, nói thiệt cho chú nghe, có phải tụi con bỏ thuốc họ không?”
William biết giấu cũng không được, mà thật ra nó cũng chẳng có ý định giấu, nên thản nhiên gật đầu: “Dạ, có.”
“Vì sao?”
“Câu đó cũng cần hỏi hả?” William liếc anh một cái đầy ý tứ.
Câu nói làm Timothy cứng họng.
Nhưng anh vẫn thấy có gì đó sai sai. Trước giờ tụi nó vốn không ưa Stella, nhưng đâu có bao giờ bỏ thuốc cô ta. Lần này đâu chỉ mỗi Stella, mà cả đám từng bắt nạt Monica cũng dính.
Anh nhìn hai đứa nhỏ, dè dặt hỏi: “Hai đứa… biết Monica là ai không?”
“Dĩ nhiên là biết.” William lại liếc anh kiểu “chuyện đó cũng hỏi”.
“Vậy là tụi con đang trả thù cho mẹ hả?”
“Chẳng lẽ không nên sao?”
Timothy lại á khẩu.
Anh không ngờ hai đứa nhóc chưa từng gặp mẹ mà lại có tình cảm sâu nặng với cô như vậy.
Không chỉ có thế. Còn cả đống chuyện anh không hiểu, cần phải gỡ cho ra.
Hôm nay là tình huống phát sinh bất ngờ, đâu ai lường trước được. Vậy mà tụi nhỏ lại có sẵn thuốc xổ mang theo?
Đã vậy, anh dám lấy cả sự nghiệp bác sĩ của mình ra mà cược, thứ thuốc xổ đó tuyệt đối không phải loại bình thường.
Rốt cuộc tụi nó kiếm đâu ra cái thứ “đặc chế” đó?
Với lại, Alexander chưa từng kể gì về Monica cho tụi nhỏ nghe. Cho dù có cái gọi là “huyết mạch tương liên”, thì cũng đâu tự nhiên sinh ra căm hận dữ dội như thế.
Quan trọng hơn là…
Timothy nhìn thẳng William, hỏi: “Đã biết Monica là mẹ mình, mà hôm nay mẹ xuất hiện ngay trước mặt, sao tụi con không nhận lại mẹ?”
“Gì phải gấp?” William bắn lại ngay.
Timothy ngạc nhiên nhìn nó, cố đoán xem trong đầu thằng bé đang tính gì. Anh hỏi câu nào, thằng nhóc cũng có thể chặn họng lại ngay được. Cái kiểu đối đáp này giống Alexander đến lạ, chả dính dáng gì đến Daniel cả.
Nhưng anh không muốn lún vào chuyện đó lúc này. Điều anh tò mò hơn là: “Sao không gấp?”
William nghĩ một lúc rồi mới nói: “Tụi con rất muốn nhận lại mẹ, nhưng ba chắc gì muốn như vậy. Mà mẹ cũng chưa chắc muốn quay lại với ba. Tụi con đâu thể ép mẹ làm chuyện mẹ không muốn. Với lại, là ba bỏ mẹ để chạy theo Stella trước. Nên tụi con sẽ không vội vàng đòi đoàn tụ đâu, trừ khi mẹ chịu tha thứ cho ba.”
Timothy sững sờ.
Anh không ngờ nó lại hiểu chuyện đến như vậy, hoàn toàn không giống Daniel mà anh nhớ.
Timothy nhìn chằm chằm William, trong mắt đầy nghi hoặc.
Sophia nhìn thấy, biết ngay là anh bắt đầu nghi ngờ William. Cô bé lập tức kéo tay áo Timothy.
Timothy cúi đầu nhìn nó, hỏi: “Amelia, con muốn nói gì với chú à?”
Sophia không trả lời.
William hiểu ý Sophia, bèn nói đỡ: “Timothy, hôm nay… chú có thể giữ bí mật giúp tụi con, đừng nói với ba được không?”
“Tại sao?”
William trầm ngâm một lúc rồi mới đáp: “Thật ra tụi con… muốn giúp ba mẹ quay lại với nhau. Tụi con muốn cả nhà được ở cùng nhau.”
Đó chính là ước nguyện của Daniel và Amelia. William cũng không phản đối kết cục đó, nên mới nói ra.
Timothy gật đầu, quay sang nhìn cô bé: “Amelia, con cũng nghĩ vậy hả?”
Đôi mắt to tròn của Sophia chớp chớp, rồi cô bé gật đầu lia lịa.
Timothy nhìn gương mặt đáng yêu của cô bé, không kìm được, bật cười: “Được thôi. Nhưng chú có một điều kiện. Amelia phải tự mình nói với chú một câu, rồi chú mới đồng ý.”
Sophia nhíu mày.
Cô bé chau mày, nhưng nghĩ tới mấy câu mình đã nói hồi nãy trong nhà hàng, cảm thấy thêm một câu nữa chắc cũng không sao.
Thế là cô bé mở miệng, cố gắng nói bằng giọng cứng ngắc: “Timothy, chú giúp tụi con… được không?”
Timothy sững người.
Con bé… thật sự lên tiếng?
Trước giờ anh chỉ nghe Alexander kể là thi thoảng nó lắm lắm mới chịu nói một chữ. Nên vừa rồi anh chỉ thử… chọc cho nó mở miệng thôi, không ngờ lại thành công.
Anh phấn khích tới mức chỉ muốn gọi cho Alexander ngay lập tức, báo tin mừng.
Nhưng anh còn muốn thử thêm, bèn nói tiếp: “Amelia, nói với chú thêm một câu nữa nha.”
Cô bé lập tức lắc đầu quầy quậy, kiên quyết không chịu nói thêm.
Timothy còn định năn nỉ, thì William đã hừ lạnh: “Timothy, chú định nuốt lời hả?”
