Chương 074 Bạn có thực sự phải ghen tị với điều này không?

“Cũng… không hẳn vậy,” Timothy thở dài. Tốc độ của Amelia chẳng đẩy nhanh được, nên anh đành thuận theo, dịu dàng xoa đầu con bé. “Rồi rồi, chú không giục nữa. Chú hứa sẽ không méc ba con chuyện này. Chú còn có thể giúp ba con đi cưa lại mẹ con luôn, được chưa nào?”

Đôi mắt Sophia lập tức sáng rực. Con bé muốn nói cảm ơn, nhưng lại cố nén. Nó không thể mở miệng.

Thay vào đó, nó trèo lên vai Timothy, cúi xuống hôn lên má anh để bày tỏ lòng biết ơn.

Timothy sững người, nhìn con bé như không thể tin nổi. Trước giờ nó cứ né anh như né tà, vậy mà bây giờ không những chịu đáp lại, còn chủ động hôn anh nữa.

Với một người chưa từng có con như anh, đây là lần đầu tiên, vui đến mức lòng như mở hội.

Ngay cả lúc đã về đến biệt thự nhà Smith, anh vẫn lâng lâng như đang trên mây.

Alexander đang ngồi trong phòng khách, chờ bọn nhỏ về. Thấy cái vẻ ngớ ngẩn, hồn vía để đâu không biết của Timothy, anh nhíu chặt mày. “Cậu mất trí rồi à?”

Timothy làm như không nghe thấy, phấn khích nói: “Alexander, đoán xem?”

“Gì?” Alexander hỏi, giọng nhạt như nước ốc, chẳng buồn hứng thú.

“Amelia hôn tôi đấy! Nó thực sự hôn tôi luôn!”

Sắc mặt Alexander lập tức thay đổi.

Anh nhìn chằm chằm vào con gái, giọng nghiêm như ra lệnh. “Amelia, chuyện gì đấy? Ba đã dặn con rồi, ngoài ba với Daniel ra, con không được ôm ấp, thân thiết với bất kỳ người đàn ông nào khác, càng không được hôn. Con quên hết rồi hả?”

Sophia đơ người, liếc sang Timothy, rồi chun mũi lại, nhíu mày một cách đáng yêu. Timothy chẳng phải người nhà mình à? Sao tự dưng lại bị xếp thành người ngoài?

“Không được nhìn chú ấy!” Alexander quát khẽ, giọng trầm hẳn xuống.

Sophia giật bắn, không hiểu mình làm sai ở chỗ nào. Có cần phải làm lớn chuyện như thế không? Alexander đúng là bá đạo quá mức!

William tuy không vui khi thấy Alexander mắng Sophia, nhưng anh hiểu Alexander nói không sai, nên cũng đành im lặng.

Chỉ có Timothy là lập tức xị mặt, khó chịu nói với Alexander: “Ê, Alexander, cậu bị làm sao đấy? Amelia nó hôn tôi để cảm ơn thôi mà. Với lại, tôi đâu phải người ngoài. Trong lòng tôi, Amelia chẳng khác gì con gái cả. Nó hôn tôi thì có sao đâu? Cậu ghen với tôi luôn à?”

Alexander phớt lờ anh, vẫn nhìn Sophia với ánh mắt nghiêm khắc. “Ba nói với con lần cuối. Ngoài Ba và Daniel, con không được hôn bất kỳ người đàn ông nào khác. Nghe rõ chưa?”

Sophia thật sự không hiểu vì sao Alexander lại tức giận đến thế. Từ trước đến giờ Monica chưa từng nói với nó bằng giọng nặng nề như vậy. Sao đến lượt anh ta lại nghiêm khắc, lạnh lùng với nó đến thế chứ?

Nó khoanh tay trước ngực, quay mặt sang một bên, rõ ràng là đang bày tỏ sự bất mãn.

Nhưng Alexander cũng chẳng xuống nước. Anh nhất định phải dạy con bé biết giữ khoảng cách, để sau này không dễ bị đàn ông lợi dụng.

Timothy, lần đầu tiên thấy Alexander bảo vệ con gái đến mức này, cảm thấy vừa buồn cười vừa thú vị, cố tình chọc thêm: “Alexander, thế là không được đâu. Trên đời này kiểu gì chẳng có người đàn ông thứ ba, ví dụ như…”

Nhưng Alexander liếc anh một cái sắc như dao, Timothy lập tức ngậm miệng, nuốt luôn nửa câu còn lại.

Chuyện này hơi quá sức với một đứa bé năm tuổi. Alexander còn chưa dám đụng tới, thì sao có thể để Timothy mở mồm nói ra bây giờ được.

Bầu không khí trong phòng chợt căng lên.

Alexander quay sang hỏi William: “Ba vẫn chưa hỏi con. Hôm nay các con đi đâu? Sao giờ này mới về?”

“Chú Timothy dẫn tụi con đi ăn. Tụi con vô tình gặp ông nội với mọi người. Đáng lẽ ông nội đưa tụi con về, nhưng bà nội tự nhiên thấy khó chịu, nên bị trễ. Ông nội mới nhờ chú Timothy chở tụi con về,” William ngoan ngoãn giải thích.

Alexander trong bụng đã bực sẵn, không muốn đổ thêm dầu vào lửa, nên William càng nói càng cẩn thận.

Alexander gật đầu, rồi quay sang nhìn Sophia. Con bé vẫn còn dỗi vì lúc nãy bị anh mắng.

Anh kéo con lại gần, hạ giọng xuống, nói nhẹ nhàng: “Thôi nào, ba không giận con đâu. Ba chỉ sợ con bị mấy người xấu làm đau thôi. Amelia, ngoan nào, đừng giận ba nữa nha?”

Con bé miễn cưỡng gật đầu.

“Được rồi, cũng khuya rồi. Hai đứa lên lầu nghỉ đi,” Alexander nói.

William dắt Sophia lên lầu.

Timothy thì vẫn còn ấm ức chuyện bị gọi là “người xấu”, nhưng thấy cánh tay băng bó của Alexander thì sững lại, liền hỏi: “Tay anh bị sao vậy?”

“Vết thương nhỏ thôi, không có gì đâu.”

Timothy đâu có tin: “Anh là chủ tịch tập đoàn Smith, ai dám động tới anh chứ? Với lại nhìn vậy đâu giống vết thương nhỏ.”

“Nhỏ tiếng thôi,” Alexander nhắc, không muốn mấy đứa nhỏ nghe thấy lại hoảng.

Nhưng Timothy chẳng cảm thấy chuyện này đáng sợ tới mức làm tụi nhỏ lo lắng.

Trên lầu.

Vừa vào phòng, điện thoại William reo – là Daniel gọi tới.

Cách đó không lâu, Monica đã về nhà.

Dù cô cố tình tỏ ra bình thường, không muốn bọn trẻ phát hiện điều gì khác lạ, nhưng Amelia vẫn tinh ý nhận ra.

Daniel muốn hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn gương mặt phờ phạc của Monica, cậu lại không nỡ mở miệng.

Mấy đứa nhỏ cứ quấn quýt chăm sóc cô đến khi cô nằm xuống nghỉ. Trong lòng chúng đều nặng trĩu. Đúng lúc đó, tụi nó xem được đoạn video Monica bị Bertha và nhà họ Brown vây lại bắt nạt trong nhà hàng. Mặt Daniel bỗng trầm hẳn xuống, lạnh như băng.

Cậu kéo Amelia vào phòng mình, khóa trái cửa, mở lại đoạn video. Chưa xem hết, lửa giận đã bốc lên ngùn ngụt. Cậu đi qua đi lại trong phòng, vừa đi vừa lầm bầm: “Dám bắt nạt mẹ của tớ hả? Tớ nhất định phải dạy cho bọn chúng một bài học!”

Trong đầu cậu đã bắt đầu vạch kế hoạch trả đũa.

Ngay sau đó, lại có một đoạn video khác được tung lên mạng, quay cảnh nhà họ Brown với Bertha phải… ị giữa chỗ đông người.

Daniel xem xong liền phì cười. Cậu biết ngay là trò của Sophia, thế là gọi cho William.

William biết thằng nhóc này mà gọi là kiểu gì cũng có chuyện, nên không muốn để Alexander phát hiện. Cậu lén qua phòng Sophia, khóa cửa lại rồi mới bắt máy.

Còn chưa kịp nói gì, Daniel đã hào hứng reo lên: “Là tụi cậu làm đúng không? Tớ biết ngay là tụi cậu mà, đúng không?”

Chương Trước
Chương Tiếp