Chương 75: Anh chị em chúng ta phải gắn bó với nhau

William biết ngay Daniel đang muốn nói gì. Nó gật đầu, đáp ngắn gọn: “Ừ, bọn mình làm đấy.”

“Biết ngay mà. Thuốc xổ bình thường làm sao nặng đô cỡ đó được. Chắc chắn là đồ pha chế đặc biệt của mẹ Sophia rồi. Bọn khốn đó hôm nay bị vậy là đáng đời. Để xem sau này chúng còn dám đụng tới mẹ tụi mình nữa không! Nhưng thế vẫn chưa đủ. Con còn phải dạy cho tụi nó một bài học.”

“Ừ, em nói cũng đúng.” William lại nhắc, “Nhưng nhớ này, bọn mình không dính dáng gì tới nhà Smith hết. Người bị mất mặt là bà Bertha, không phải bọn mình. Với lại, bà ấy vẫn là bà ngoại của em đấy.”

“Thì sao chứ? Con không cho phép ai được làm mẹ con bị tổn thương hết!” Daniel nói, giơ nắm đấm nhỏ xíu lên, trông như sẵn sàng lao vào đánh nhau tới nơi.

Sophia lúc đầu còn đang bực, thấy vẻ tức tối của con thì bật cười, tâm trạng cũng dịu lại. Cô hào hứng hỏi: “Daniel, thế con tính xử tụi nó kiểu gì?”

Daniel thần bí đáp: “Con cũng có vũ khí bí mật. Con định nhét một quả pháo vô quần con Stella.”

“Pháo gì cơ?” Sophia cũng bắt đầu phấn khích.

Daniel không biết phải tả sao, bèn dùng tay làm động tác nổ tung: “Đùng một cái! Nó nổ cái bùm!”

“Con tính giết nó à?” Sophia hỏi lại.

“Không!” Daniel lắc đầu lia lịa, “Giết nó thì còn gì vui nữa. Nhưng mà nó dám bắt nạt mẹ tụi con, con nhất định phải cho nó biết tay.”

Vừa nói, nó vừa tưởng tượng ra cảnh đó, cười khúc khích, vai nhỏ rung lên vì cười, nhìn vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Đến cả William, người xưa nay ít khi cười, cũng không nhịn được mà nhếch môi.

Sophia hào hứng nói: “Nhớ gọi mẹ với nha. Lúc làm phải cho mẹ xem tận mắt. Chắc vui phải biết luôn ấy!”

“Chắc chắn rồi. Anh em mình phải cùng hội cùng thuyền chứ!”

Daniel với Sophia càng nói càng hăng, trong khi Amelia và William liếc nhau, đồng thời cảm thấy có gì đó… sai sai ở hai người kia.

Trước đây, mọi người còn chưa nhận ra xa nhau đáng sợ thế nào. Nhưng bây giờ tụ họp lại rồi, ai nấy mới hiểu, Daniel với Sophia tuyệt đối không nên ở chung một chỗ.

Hai anh em còn đang huyên náo, thì bất ngờ có tiếng gõ cửa, theo sau là giọng trầm của Alexander vang lên ngoài phòng: “Daniel, Amelia, mở cửa đi.”

Daniel và Amelia đang nói chuyện điện thoại thì nghe thấy. Bốn anh em lập tức đồng loạt đưa tay lên môi ra hiệu “suỵt”, rồi vội vã cúp máy.

William đứng dậy ra mở cửa, ngước lên nhìn Alexander: “Ba, có chuyện gì vậy ạ?”

Alexander liếc nhìn Sophia một cái, rồi quay sang nhìn William với ánh mắt nghi ngờ: “Lúc nãy hai đứa có nói chuyện không?”

Sau đó, anh nhìn sang Sophia: “Amelia, con nói chuyện được chưa?”

Hồi nãy, anh nghe Timothy bảo con gái anh đã mở miệng nói trong xe. Sau đó lại nhận được điện thoại của ba mình, nói là con bé nói ở trong nhà hàng. Mới đây thôi, anh rõ ràng lại nghe thấy giọng một đứa bé gái vang lên trong phòng.

Tất cả những điều đó càng làm anh thêm chắc mẩm, trong lòng kích động không để đâu cho hết. Nhưng còn chưa kịp hỏi cho ra lẽ, William đã lên tiếng trước: “Không đâu ba, tụi con nãy giờ xem video. Giọng đó là trong video phát ra ấy.”

“Thật hả?” Alexander vẫn không tin lắm, định quay vào trong nói chuyện với con gái.

William thấy vết thương trên tay anh liền hỏi ngay: “Ba, ba bị thương hả?”

“Không sao, chỉ xước nhẹ thôi. Không cần lo đâu.” Alexander trấn an tụi nhỏ.

Nhưng cậu bé lại im lặng, khuôn mặt nhỏ vốn đã lạnh lùng nay càng lạnh hơn.

Trong đầu thằng bé nghĩ: “Rốt cuộc sau khi Alexander với Mommy đi thì đã xảy ra chuyện gì? Alexander bị thương, vậy Mommy có bị gì không? Nhưng nghĩ lại thì thấy không hợp lý. Nếu Mommy bị thương, chắc chắn Daniel đã nói rồi. Daniel không nhắc gì, chứng tỏ Mommy vẫn ổn. Vậy sao Alexander lại bị thương?”

Trong khoảng thời gian rất ngắn, cái đầu nhỏ xíu của nó vận hành nhanh như chớp.

Alexander liếc nhìn vẻ mặt của William, không khỏi hơi ngạc nhiên. Con trai anh trông chín chắn, bình tĩnh hơn trước.

Nghĩ vậy, trong lòng anh vừa mừng lại vừa hơi lo.

Sophia cũng bước tới, nhẹ nhàng chạm vào băng gạc trên tay Alexander, gương mặt nhỏ đầy lo lắng, còn xen chút xót xa.

Alexander thấy lòng ấm lại. Anh khom người ngồi xổm xuống trước mặt hai đứa, khẽ ôm lấy đôi vai nhỏ, cười dịu dàng trấn an: “Thật mà, ba không sao. Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Vài hôm nữa là khỏi. Tụi con đi ngủ sớm đi nha?”

Hai đứa bé khẽ gật đầu.

Lúc này Alexander mới quay về phòng mình.

Nhưng đêm đó anh lại không ngủ ngon. Từng cơn đau nhói cứ dồn dập kéo tới, đau đến mức anh giật mình tỉnh dậy liên tục, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả bộ đồ ngủ.

Anh chống tay ngồi dậy trên giường, bật đèn ngủ đầu giường. Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên căn phòng rộng lớn trống trải. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng trên vết thương ở cánh tay. Có lẽ thuốc tê đã hết tác dụng, nên mới đau đến vậy.

Nhưng anh nhớ rất rõ, lúc ngồi trên xe, Monica gắp mảnh đạn ra mà không gây tê, khi đó anh cũng đâu có đau tới mức này. Không ngờ bây giờ lại gần như chịu không nổi.

Cùng lúc đó, ở khu Lakeview Bay.

Monica nằm trên giường, tay cầm điện thoại, mắt nhìn chăm chăm vào màn hình. Gần ba giờ sáng rồi mà cô vẫn chẳng thể nào chợp mắt.

Mỗi lần nhắm mắt lại, trước mắt cô lại hiện lên vết thương trên tay Alexander, khiến lòng bồn chồn, đứng ngồi không yên. Đã mấy lần cô cầm điện thoại, định nhắn tin hay gọi hỏi xem anh thế nào, nhưng ngón tay cứ lưỡng lự rồi dừng lại, không dám bấm số.

Cô rất tự tin vào thuốc của mình. Hôm qua trên xe, dù không gây tê mà trông anh vẫn không có vẻ gì là đau lắm. Bây giờ, cho dù thuốc đã hết, anh có đau, thì cũng không thể đau hơn lúc lấy mảnh đạn ra được. Vậy thì mắc gì cô phải lo cho anh chứ?

Nghĩ vậy, cuối cùng cô đặt điện thoại xuống, ép mình nhắm mắt ngủ.

Cô đâu biết rằng, cả đêm hôm đó Alexander gần như không chợp mắt.

Sáng hôm sau, William và Sophia ngồi trong phòng ăn chờ bữa sáng, nhưng mãi vẫn không thấy Alexander đâu. Bình thường anh hay dậy rất sớm.

William nhớ tới vết thương của ba, bèn chạy về phòng anh xem sao. Vừa vào, cậu đã thấy anh vẫn nằm trên giường, như thể còn đang ngủ.

William bước lại gần, định gọi anh dậy. Nhưng vừa chạm tay lên cánh tay anh, cậu giật mình phát hiện người anh nóng rực như lửa.

Chương Trước
Chương Tiếp