Chương 077 Nếu Tôi Biết Kỹ Năng Tình Dục Của Bạn Thật Tệ

Monica hiểu rõ mỗi công ty đều có quy tắc riêng, cãi nhau với cô lễ tân chỉ tổ mất thời gian. Thế là cô gọi thẳng cho Alexander.

Anh bắt máy rất nhanh. “Chuyện gì?”

Giọng anh trầm, hơi khàn, truyền vào tai làm sống lưng cô khẽ rùng mình.

Cô không nhịn được mà cau mày. Sao qua một đêm mà trông anh suy nhược hẳn đi vậy?

Nhưng Monica không nhắc đến, chỉ bình tĩnh kể lại chuyện vừa rồi.

Alexander im lặng mấy giây rồi nói: “Đợi.”

Anh cúp máy, Monica đành đứng đó chờ.

Thỉnh thoảng người đi ngang lại liếc cô với ánh mắt tò mò. Ai ở đây mà chẳng biết cô là vợ cũ của Alexander, nhưng đời tư của sếp lớn thì chẳng ai dám hóng hớt, chỉ dám nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra.

Mười phút sau, có người đi về phía cô.

Monica cứ tưởng Joseph sẽ xuống đón, nhưng khi quay lại, người xuất hiện lại là Alexander.

Anh có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng dáng người cao lớn, thẳng tắp, nét mặt lạnh lùng, cộng thêm cái khí chất băng giá quanh người khiến từng bước chân của anh như mang theo cảm giác áp lực đè nặng lên không khí khi tiến lại gần cô.

“Đi thôi.” Anh nói.

Monica gật đầu.

Cô không hay phía sau mình có mấy tiếng hít hà kinh ngạc. Không ai ngờ Alexander lại tự mình xuống đón vợ cũ, người đã ly hôn với anh suốt sáu năm trời rồi.

Chẳng ai biết rốt cuộc giữa cặp vợ chồng đã ly dị này đang xảy ra chuyện gì. Nhưng xem ra người vợ cũ này vẫn chiếm một vị trí nào đó trong lòng Alexander. Nếu không, anh đâu cần tự mình xuống tầng trệt đón cô.

Alexander dẫn cô đến thang máy riêng của anh.

Thang máy phải nhập mật khẩu mới vào được.

Trong lúc Alexander bấm mật khẩu, anh liếc nhìn cô. Monica tưởng anh ngại, cần chút riêng tư nên ngoảnh mặt sang chỗ khác.

Không ngờ giọng trầm thấp của anh lại vang lên bên tai: “Mật khẩu là 0726. Lần sau em đến thì nhập mật khẩu rồi lên luôn, đừng bắt anh phải xuống đón mỗi lần như thế.”

Monica nghe mà thấy buồn cười. “Anh Smith yên tâm, nếu không phải anh một hai bắt tôi đến, thì tôi chẳng thèm đâu. Tốt nhất là chẳng có lần sau nào hết. Với lại, anh chỉ cần gọi điện cho người ta là được, cần gì tự mình xuống.”

Cô vừa dứt lời, sắc mặt Alexander bỗng sa sầm.

Xưa nay chưa từng có ai khiến anh phải đích thân xuống tận nơi đón. Thế mà cô còn tỏ ra không vừa ý?

Nhìn dáng vẻ cô sốt sắng muốn giữ khoảng cách với mình, trong lòng anh bực bội khó tả.

Monica chẳng rảnh để đoán xem trong đầu anh đang nghĩ gì, vì tâm trí cô lúc này chỉ xoay quanh cái mật khẩu 0726. Đó chính là ngày sinh của các con cô. Alexander lấy dãy số đó ở đâu ra? Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?

“Em có vào không thì bảo?” Alexander nhìn Monica vẫn đứng ngoài cửa thang máy, giọng không vui.

Monica không đáp, bước vào.

Cô còn đang mải nghĩ về mật khẩu thì bất chợt anh đưa tay về phía cô, làm cô giật nảy mình.

Cô cảnh giác nhìn anh. “Anh làm gì đấy?”

“Anh còn làm được gì nữa?” Anh đưa tay bấm nút thang máy.

Thấy vẻ mặt đề phòng của Monica, cứ như anh sắp làm gì cô đến nơi, anh không rụt tay về, mà còn chống tay lên lan can trong thang máy, vô tình lại cố ý chặn cô giữa người anh và vách thang máy.

Anh cúi đầu nhìn cô, khóe môi nhếch lên như cười mà không. “Sao thế, cô Brown, cô nghĩ anh sắp làm gì à? Hay là… cô muốn anh làm gì?”

Trong không gian chật hẹp của thang máy, bầu không khí lập tức trở nên mập mờ, thân mật một cách khó chịu.

Monica đưa tay đẩy ngực anh nhưng không nhúc nhích nổi. Cô nhìn anh đầy cảnh giác, ánh mắt dần lạnh hẳn đi. “Alexander, tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám làm gì tôi, tôi sẽ nói cho cả công ty anh biết là anh đang quấy rối tôi đấy.”

“Quấy rối?” Alexander bật cười, tiếng cười trầm thấp, nguy hiểm. “Vậy, cô Brown, cô định gọi cái chuyện sáu năm trước cô cứ nằng nặc đòi ngủ với anh là gì đây?”

“Tôi lúc đó chắc là bị lú rồi, được chưa? Nếu biết kỹ năng giường chiếu của anh kém thế, tôi đã chẳng…”

Còn chưa nói hết câu, Alexander đã cúi xuống, hôn cô một cách dữ dội.

Cô lập tức chống tay đẩy anh ra nhưng không được. Monica bắt đầu hối hận vì đã chọc tức anh. Lúc nãy ngoan ngoãn đợi vài giây cho thang máy lên tới tầng nhà mình có phải yên chuyện rồi không…

Alexander ra tay không chút nương tình, rõ ràng đang trút hết tức giận vì mấy lời nói lúc trước của cô. Anh không cho cô cơ hội thở, cánh tay vòng chặt lấy eo, kéo cô ép sát vào người mình.

Monica cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nóng rực trên người anh, còn có vật cứng đang phồng lên, cọ vào giữa hai chân mình, khó chịu vô cùng.

Cô hoảng loạn thực sự. Alexander đã đính hôn rồi, cô không muốn dính dáng gì tới một người đàn ông đã có chủ. Thế nhưng dù cô dùng hết sức, vẫn không tài nào đẩy anh ra được.

“Ding—”

Cửa thang máy mở ra, bên ngoài là Joseph cùng mấy cô thư ký, ai nấy đều trợn tròn mắt trước cảnh tượng trước mắt. Vị tổng tài Alexander xưa nay cao ngạo, nổi tiếng sạch bóng scandal, vậy mà giờ đang cưỡng hôn vợ cũ trong thang máy?

Đáng tiếc, bọn họ còn chưa kịp xem cho đã mắt thì cửa thang máy đã “kịch” một tiếng đóng lại lần nữa.

Monica có cảm giác như mình vừa bị xâm phạm, tức tối đập mạnh vào cánh tay anh. Đột nhiên cô nghe anh khẽ rên một tiếng vì đau, rồi buông cô ra.

Anh cúi đầu nhìn bờ môi đã sưng đỏ của cô, trong mắt thoáng hiện lên tia ham muốn, giọng khàn khàn, trầm thấp: “Xem ra sáu năm trước em không vui vẻ gì cho lắm nhỉ. Hôm nay để anh bù cho em, làm lại lần nữa xem sao?”

“Cút!” Monica trừng mắt lườm anh, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Thấy bộ dạng tức giận của cô, tâm trạng bực bội của Alexander bỗng tốt hẳn lên. Anh túm lấy cánh tay cô, kéo cô ra khỏi thang máy.

Monica giãy thế nào cũng không thoát.

Cô giận đến run người, giọng lạnh như băng: “Anh Smith, anh lôi tay tôi làm gì hả? Anh đừng quên là anh có fiancée rồi đấy. Lỡ nhà cô ta tới kiếm chuyện với tôi thì vui lắm à?”

Alexander hơi cau mày, liếc về phía đám người đang giả vờ cắm cúi làm việc. Giọng anh lạnh tanh vang lên: “Ai dám hóng hớt, tung tin bậy bạ thì nghỉ việc luôn. Nghe rõ chưa?”

“Vâng, tổng giám đốc, anh yên tâm. Bọn em không thấy gì hết ạ,” Joseph lập tức đáp, nhanh tay mở cửa phòng làm việc cho họ.

Cửa “cạch” một tiếng đóng lại.

Trong phòng thư ký, tiếng xì xào lập tức nổi lên.

“Tổng giám đốc Smith nóng ruột đến mức hun hít vợ cũ ngay trong thang máy luôn. Trông cứ như sắp tái hợp tới nơi ấy.”

“Tái hợp cái gì mà tái hợp. Tổng giám đốc đã đính hôn với cô Stella rồi. Ảnh còn dặn mình không được nói lung tung, chắc là không muốn chịu trách nhiệm với vợ cũ thôi.”

“Ừ, đúng rồi. Chắc tổng giám đốc sợ bên chị Stella Brown nghe được, lại buồn phiền khóc lóc này nọ.”

“Nói đủ chưa đấy?” Joseph quát khẽ một tiếng, đảo mắt nhìn khắp phòng thư ký. “Chuyện hôm nay mà lọt ra ngoài, tới trời cũng không cứu được mấy người đâu. Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi, Joseph, anh yên tâm.”

Không ai dám nhiều lời thêm, ai nấy vội vàng cúi đầu làm việc.

Joseph liếc nhìn cánh cửa phòng tổng giám đốc đang đóng kín, lòng hiểu rất rõ: ông chủ của anh không phải lo cho Stella, mà là sợ Monica bị vạ lây.

Nhưng chuyện vừa xảy ra hôm nay, muốn giấu kín… e là khó.

Trong phòng làm việc, Alexander ngồi xuống ghế. Có lẽ lúc nãy giằng co trong thang máy, vết thương của anh bị toạc ra, máu đang thấm dần qua lớp băng gạc.

Anh cố ý đặt cánh tay bị thương lên mặt bàn, khẽ vung vẩy trước mặt cô.

Nhưng Monica giả vờ như không hề nhìn thấy. Cô lấy bản thiết kế mang theo đặt lên bàn, bình tĩnh hỏi: “Anh Smith, phương án thiết kế của chúng tôi có vấn đề gì, anh cứ nói thẳng ra đi.”

Chương Trước
Chương Tiếp