Chương 079 Bà Smith Biết Cô Sắp Sẽ Giận

Alexander im lặng, mà anh đã im thì nghĩa là anh đồng ý rồi đấy.

Nhưng Monica thì không chịu, cô nói luôn: “Cảm ơn, nhưng thôi.”

Joseph không ép, chỉ lẳng lặng bưng đồ ăn vào.

Monica đang định đi thì nghe thấy giọng trầm thấp của Alexander nói với Joseph: “Không muốn ăn, mang đi.”

Monica khựng lại, nhíu mày. Bị trúng đạn, đã không chịu nghỉ ngơi, giờ còn không chịu ăn? Anh ta là cái máy hay gì?

Mà thôi, liên quan gì đến cô?

Nhưng nếu cứ thế này thì bao giờ mới hồi phục? Đến lúc đó lại suốt ngày làm phiền cô.

Trong lòng giằng co một lúc, cuối cùng cô quay người lại.

Đúng lúc đó, Alexander cũng nhìn sang.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Monica nói: “Mr. Smith, thuốc của Helen phải uống sau khi ăn. Anh nên ăn trước, không thì thuốc cũng chẳng phát huy tác dụng đâu.”

Alexander hơi cau mày, không nói gì.

Thấy vậy, Joseph vội mở hộp cơm, bóc bộ muỗng nĩa rồi đưa cho Alexander.

Khi Monica khép cửa lại, cô còn thấy Alexander đang nhíu mày nhận lấy cái thìa.

Đàn ông to đùng rồi mà ăn uống cũng phải dỗ dành. May mà hai đứa con của cô không di truyền cái tật này từ anh ta.

Sophia thì đúng kiểu “thánh ăn”, cứ thấy đồ ăn là quên hết trời đất.

Còn William thì rất tự lập, điềm tĩnh, chưa bao giờ làm ai phải lo lắng.

Mà nghĩ cho kỹ, dạo này William càng ngày càng giống Alexander.

Trong lòng hơi trĩu xuống, cô đóng cửa rồi quay lưng bỏ đi.

Trong phòng, Alexander nhìn theo bóng cô khuất dần, rồi cúi xuống nhìn phần cơm trước mặt. Anh vẫn chẳng thấy đói chút nào.

Joseph nhìn ra, dè dặt nói: “Mr. Smith, nếu anh không ăn, để Mrs. Smith mà biết thì chắc cô ấy giận đấy.”

Alexander liếc anh ta một cái, ánh mắt bảo anh tốt nhất nên im miệng.

Nhưng cuối cùng, Alexander vẫn bắt đầu ăn.

Monica đang đứng đợi thang máy. Thang máy khách đi xuống, nên cô không dùng thang máy riêng của Alexander. Cô không nhịn được liếc sang, nhớ tới lúc nãy anh nói mật mã là 0726.

Đó là ngày sinh của William và Sophia.

Chẳng lẽ anh dùng dãy số đó chỉ là trùng hợp?

Anh đâu biết chuyện cô có con, chắc chắn là trùng hợp thôi.

Nhưng mà, sao lại trùng hợp đến mức này chứ.

Cô quay lại làm việc, trong lòng cứ lơ đãng.

Nhờ “ân huệ” của Alexander mà công việc chất thành núi. Đến khi làm xong thì đã tám giờ tối.

Về tới nhà, chưa mở cửa cô đã nghe tiếng cười nói rộn ràng. Hình như là giọng Evelyn.

Bước vào, cô thấy hai đứa nhỏ đang đánh cờ, Evelyn và Amelia ngồi cạnh. Sophia vừa đi một nước, Evelyn đã reo lên: “Sao lúc nãy dì không nghĩ ra nước này nhỉ? Sophia, con giỏi quá đi mất!”

Rồi cô nàng còn chụt một cái lên má Sophia, làm con bé đỏ bừng cả mặt.

Monica lặng lẽ đi tới, liếc qua bàn cờ, rồi nhìn sang con gái mình, vẻ mặt không tin nổi. Sophia mà lại có thể đấu ngang cơ với William?

Trong mắt Monica, William là thiên tài cờ vua. Nhiều lúc ngay cả cô còn không thắng nổi nó, huống chi là Sophia. Bình thường Sophia đâu có kiên nhẫn ngồi yên chơi mấy trò này. Thế mà bây giờ lại chơi hòa với anh nó?

Evelyn nhìn thấy cô, lập tức la lên: “Monica, cậu nuôi dạy hai đứa kiểu gì vậy hả? Đỉnh thật sự luôn! Hai anh em đàn piano thì ăn ý khỏi bàn, giờ đánh cờ cũng hòa nhau. Cậu phải truyền nghề cho tớ đấy nha.”

"Ờ, trước hết là cậu phải có con cái đã chứ," Monica đáp, giọng hơi cáu cáu.

"Lại nữa rồi. Cứ như lấy chồng rồi là phải đi dụ dỗ cả đám FA bọn tớ theo với ấy," Evelyn đùa, cũng không để tâm lắm.

Nhưng thấy sắc mặt Monica khựng lại, Evelyn vội nói: "Monica, xin lỗi, tớ không có ý…"

"Không sao, tớ biết cậu không cố ý đâu," Monica cười nhạt một cái.

Daniel và Amelia thấy vậy liền thôi không đánh cờ nữa. Hai đứa chạy ù đến, mỗi đứa ôm một bên chân Monica. Daniel cười ngọt xớt, ngẩng mặt hỏi: "Mẹ ơi, sao mẹ về trễ vậy? Mẹ có mệt không?"

"Không mệt lắm. Nhìn thấy hai đứa là hết mệt liền." Monica xoa xoa đầu hai đứa nhỏ.

"Mẹ ơi, cô Linda có phần cơm cho mẹ đó. Đang hâm nóng rồi. Mẹ vô ăn đi," Daniel nói.

"Ừ." Monica cúi xuống thơm lên má hai đứa một cái, rồi bảo: "Hai đứa chơi tiếp đi nha, mẹ nói chuyện với cô Evelyn chút."

"Dạ, mẹ cứ nói, tụi con không làm phiền đâu."

Daniel kéo Amelia quay lại tiếp tục đánh cờ.

Monica và Evelyn cùng đi vào phòng ăn.

Linda bưng đồ ăn đặt lên bàn: "Monica, phần của cô đây."

"Cảm ơn chị," Monica đáp.

"Tôi đi làm mấy việc khác. Cần gì thì gọi tôi nha."

Monica gật đầu.

Evelyn lúc nãy ăn cùng bọn nhỏ rồi. Cô rót cho mình một ly nước, hạ giọng nói: "Hôm nay tớ để ý thấy hai đứa nhỏ này lạ lạ sao ấy. Trước đây William trầm, còn Sophia thì hiếu động. Giờ như đổi vai cho nhau. William thì hoạt bát hẳn lên, còn Sophia im re. Có chuyện gì vậy? Hai đứa đang chơi đóng kịch à?"

"Không giống lắm." Monica nhìn về phía phòng khách, bất giác nhíu mày. "Tớ cũng lo. Từ lúc từ sân bay về tới giờ, hai đứa cứ là lạ, tớ nghĩ mãi không hiểu tại sao."

"Tớ đã nhờ người hẹn gặp Timothy lại rồi, nhưng ông ta kiêu căng lắm. Ông ta nói không gặp."

"Thôi, kệ, mình tìm người khác." Monica chấm dứt đề tài, rồi hỏi: "Mai sáng ba cậu mổ rồi mà. Sao giờ cậu không ở bệnh viện? Ông sao rồi, có lo không?"

"Ông còn thoáng hơn cả tớ ấy chứ. Bác sĩ mổ chính là bạn tớ. Bọn tớ tính hết những gì tính được, cũng nói rõ mọi chuyện rồi. Giống như đưa giấy báo tử cho ông vậy. Ông hiểu hết. Ông bảo ông chuẩn bị tâm lý rồi. Mổ thành công thì được ở với tớ thêm mấy năm. Không thành công… cũng nằm trong dự liệu. Hôm nay còn quay sang dỗ tớ, bảo tớ đừng căng thẳng quá," Evelyn cười cười, mà trong nụ cười vương chút chua xót.

Monica nắm lấy tay cô, khẽ gật đầu: "Đừng lo. Lúc tớ nói tỷ lệ thành công của Ryder là sáu mươi phần trăm là tớ nói thấp xuống đấy. Thực ra tớ tự tin hơn. Nhưng cậu biết rồi đấy, bác sĩ bọn tớ đâu dám hứa chắc trăm phần trăm. Chỉ cần lúc mổ không phát sinh chuyện gì bất ngờ, ba cậu sẽ ổn thôi."

"Tớ biết, tớ tin cậu. Chỉ là… lo lắng theo phản xạ vậy mà. Cậu hiểu mà," Evelyn cười.

"Tớ hiểu chứ." Monica trêu: "Vậy nên cậu về sớm đi là vừa. Đừng để cái không khí lo lắng của cậu ảnh hưởng đến hai đứa nhà tớ."

Monica vừa nói vừa liếc nhìn về phía hai đứa nhỏ đang ở phòng khách.

Cô không hề biết, Daniel nãy giờ vẫn len lén nghe trộm. Bị Monica nhìn sang, thằng bé lập tức giả vờ quay lại nhìn bàn cờ, như đang chăm chú chơi lắm.

Chương Trước
Chương Tiếp