Chương 080 Vài ngày không bị đánh đập, cảm thấy bất thường

May mà Monica không để ý. Ăn cơm tối xong, cô ấy về phòng tắm rửa, bọn nhỏ cũng tản về phòng mình.

Daniel gửi tin nhắn cho William: [Mẹ tụi mình hình như giỏi y lắm.]

William trả lời: [Sao cậu biết?]

Daniel kể lại chuyện tối nay, William liền gọi video. Daniel với Amelia ngồi trước bàn học, nhìn chăm chăm vào hai gương mặt trên màn hình, giống mình như đúc.

Daniel phấn khích không chịu nổi. “William, khai mau! Chuyện gì vậy?”

Hai cô nhóc bên cạnh thì mù tịt. Sophia hỏi: “Mấy cậu đang nói cái gì thế?”

William vẫn rất bình tĩnh: “Cậu đoán đúng rồi, mẹ tụi mình chính là Helen.”

“Hả?” Daniel bật dậy khỏi ghế.

Amelia kéo tay áo cậu, mặt đỏ bừng, không hiểu sao Daniel lại phản ứng dữ vậy.

Sophia đảo mắt: “Làm gì mà như trúng số thế? Nói nhỏ thôi không lát ba mẹ qua đấy.”

“Rồi, rồi!” Daniel vội lấy tay bịt miệng, ngồi xuống lại.

“Daniel, bình tĩnh. Tớ có chuyện dặn cậu,” William nói.

“Mẹ tụi mình rất giỏi y, nhưng bác sĩ thì cũng không tự chữa cho mình được. Sức khoẻ mẹ không tốt lắm. Nhất là bệnh của ông Thomas, ngay cả nhiều bác sĩ cũng phải bó tay. Ca mổ này sẽ vắt kiệt sức mẹ, mẹ sẽ cực kỳ căng thẳng. Nên sau phẫu thuật, cậu phải bắt mẹ ngủ ít nhất mười tiếng. Với lại, lúc này mẹ rất dễ gặp ác mộng.”

“Ác mộng á? Sao mẹ lại hay gặp ác mộng?” Daniel hỏi.

“Vì mẹ nhớ cậu. Trong lòng mẹ lúc nào cũng nghĩ bọn cậu bỏ đi là tại mẹ không bảo vệ được hai đứa. Mẹ luôn cố giấu trước mặt tụi tớ, nhưng tụi tớ biết mẹ chưa bao giờ quên được các cậu. Khi mẹ suy sụp tinh thần, thì lại càng nhớ hai cậu hơn. Lúc mẹ về sau ca mổ, cậu phải ở cạnh mẹ. Nếu mẹ buồn, thì an ủi mẹ, với lại nhất định phải để mẹ nghỉ ngơi cho đủ, nghe rõ chưa?”

William nói một lèo, Daniel với Amelia im lặng, trong lòng cùng dâng lên cảm giác hiểu nhau và nhớ nhung lặng lẽ.

Cuối cùng, Daniel lên tiếng: “Vậy… bọn tớ có thể…”

“Không được!” William cắt ngang luôn, giọng dứt khoát. “Giờ chưa được. Giữa mẹ với Alexander vẫn đang căng lắm. Tớ nhìn cũng biết Alexander rất thích trẻ con, nhưng mẹ cũng rất thương hai cậu. Nếu mẹ muốn đối đầu với Alexander, mà ông ấy lại muốn đón tụi tớ về, là loạn hết. Nên chuyện này phải giữ bí mật, hiểu không?”

“Được! Tớ hứa!” Daniel gật đầu lia lịa. “Yên tâm, William, bọn tớ sẽ nghe cậu.”

“Vậy được rồi.” William đưa tay định bấm tắt.

“Khoan đã.” Daniel vội gọi. “Ba tớ… sao rồi? Ông ấy ổn chứ?”

Sophia bật cười khúc khích: “Daniel, cậu vẫn quan tâm Alexander ghê ha? Nhớ ông ấy hả?”

“Ừ. Mấy bữa nay không bị mắng, tự nhiên thấy thiếu thiếu,” Daniel nhún vai.

Mặt William bỗng nghiêm hẳn lại, như thể đã hạ quyết tâm, rồi nói:

“Anh bình tĩnh nghe em nói nhé. Alexander bị thương rồi.”

“Sao cơ?” Daniel sững người.

Amelia lập tức căng thẳng, bàn tay nhỏ bấu chặt lấy ống tay áo Daniel.

Daniel hiểu ngay em gái đang lo chuyện gì, liền hỏi:

“Nó bị thương thế nào? Nặng không?”

“Sáng nay em nghe lén Joseph với Timothy nói chuyện. Hình như mẹ bị mấy thằng du côn gây sự, Alexander lao vào giúp, che cho mẹ nên trúng đạn thay.”

“Nghiêm trọng đến mức đó à?” Daniel lại kêu lên. Nhưng bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của William, anh vội hạ giọng xuống, hỏi:

“Giờ nó sao rồi?”

“Tay nó bị bắn trúng, nhưng chắc không quá nặng. Mẹ băng bó cho nó rồi. Em nhìn là biết cách băng của mẹ khác người ta, nên chắc ổn. Thuốc của mẹ là thuốc mẹ tự làm, hiệu quả lắm, anh đừng lo.”

“Ừ, vậy thì anh yên tâm hơn. Nhưng mấy đứa cũng phải chăm sóc bố cẩn thận đấy,” Daniel dặn.

William giơ tay làm dấu “OK”, rồi hai bên cúp máy.

Thế mà Amelia vẫn còn lo lắng, hai mắt đỏ hoe vì nghĩ tới vết thương của Alexander.

Daniel an ủi:

“Không sao đâu, Amelia. Khi nào có cơ hội, anh em mình sẽ về thăm bố.”

Cảm xúc trong lòng cô bé lúc này mới dần dịu xuống.

Hôm sau, Monica ăn sáng cùng bọn trẻ xong thì đi thẳng tới bệnh viện.

Cô biết Evelyn chắc chắn đang chờ mình ở bệnh viện, nhưng không ngờ bên cạnh Evelyn còn có khoảng chục người mặc áo blouse trắng, dẫn đầu là bác sĩ điều trị chính của Ryder, bác sĩ Henry Phillips.

Monica không muốn bị nhận ra, bèn vội vàng lục trong túi xách lấy một chiếc khẩu trang đeo lên, rồi mới bước về phía nhóm người đó.

Evelyn đi tới, nói khẽ:

“Xin lỗi cậu nha, Monica. Bọn họ biết hôm nay Helen mổ nên nhất quyết đòi tới xem.”

“À, không sao mà.” Monica mỉm cười.

Cô vốn cũng không định giấu thân phận, chỉ vì chuyện của Stella nên không muốn thừa nhận trước mặt bọn họ thôi.

Với lại, đã đeo khẩu trang rồi, bọn họ chắc cũng khó mà nhận ra, nên cô sải bước tới trước mặt Henry.

“Bác sĩ Phillips, toàn bộ ê-kíp đã vào vị trí hết chưa ạ? Mình có thể bắt đầu được chưa?”

Henry còn chưa kịp trả lời thì phía sau đã rộ lên tiếng xì xào.

“Helen nghe giọng trẻ thế nhỉ.”

“Ừ, tớ còn tưởng Helen phải nhiều tuổi cơ, ai dè lại trẻ vậy.”

“Chắc chắn là đẹp gái lắm, tiếc cái là đeo khẩu trang nên chẳng nhìn được mặt.”

“Đúng đó. Tớ còn bảo hôm nay sẽ được gặp Helen, bố tớ mừng tới mất ngủ luôn. Ông đòi đi theo, mà tớ phải can mãi mới chịu ở nhà.”

“Nhà tớ cũng thế. Mẹ tớ đọc hết mấy bài báo khoa học của Helen rồi. Nếu hôm nay không trùng ca mổ của bà ấy, mẹ tớ cũng qua đây đó.”

Nghe mấy người họ ríu rít, Monica không kìm được, khóe môi khẽ cong lên.

Henry bất lực nói:

“Helen, xin lỗi cô, tôi không ngăn nổi đám này kéo qua đây.”

Chương Trước
Chương Tiếp