Chương 009 Chơi theo cách bạn muốn ngay dưới mũi
Vừa dứt lời William, cả phòng im phăng phắc. Ai cũng biết hai đứa nhỏ này ghét Stella đến mức nào.
Alexander nhướng mày, cúi đầu nhìn con trai. "Daniel, lần này con lại bày trò gì nữa đây?"
Sáng nay còn làm ầm lên đòi bỏ nhà đi, đòi đuổi Stella ra khỏi nhà, giờ lại đòi giữ cô ta ở lại? Cái kiểu trở mặt nhanh như chớp này đúng là có vấn đề.
Sophia lập tức hiểu ngay ý William. Mục tiêu thật sự đâu phải là đuổi Stella đi. Giữ cô ta lại trong nhà, như vậy bọn nhóc mới có cơ hội chọc phá, hành hạ lúc nào cũng được.
Con bé khẽ cười, rồi lập tức thu lại, giả vờ ngoan ngoãn, kéo tay áo Alexander, ngước lên gật gật đầu.
Alexander ngồi xổm xuống trước mặt con gái, kiên nhẫn hỏi: "Amelia, con cũng muốn giữ Stella ở lại à?"
Sophia lại gật đầu.
"Con nói cho ba nghe, vì sao vậy?" Alexander dịu giọng dỗ dành.
Sophia cúi thấp đầu, ngón tay nghịch cái móc đồ chơi nhỏ trên áo, không nói lời nào.
William lập tức lên tiếng đỡ lời: "Ba ơi, lúc nãy tụi con sai rồi. Tụi con không nên chỉ nghĩ cho bản thân. Tụi con phải nghĩ cho ba với bà nữa. Mình giữ Stella lại đi ba. Như vậy ở nhà có người lo liệu, ba khỏi phải bận tâm, ba chỉ cần tập trung làm việc thôi."
Mấy lời đó làm Alexander hơi sững lại. Anh bế thằng bé lên, nhìn gương mặt nhỏ nhắn như phiên bản thu nhỏ của chính mình, khóe môi khẽ cong. "Biết mình sai là tốt. Sau này đừng có xúi Amelia trốn nhà đi nữa, nghe chưa?"
"Vâng ạ." William ngoan ngoãn gật đầu.
"Vậy dẫn Amelia đi chơi đi." Alexander đặt con xuống đất.
Hôm nay anh đã tốn khối thời gian để đi tìm hai đứa, giờ còn phải đến công ty. Anh vừa định đi thì Bertha gọi giật lại: "Alexander, khoan đã."
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Mẹ nghe nói ngày mai Helen sẽ đến dự tiệc của Tập đoàn Johnson. Con bé quyết định hợp tác với nhà họ rồi à?" Bertha hỏi.
Alexander không trả lời ngay.
Anh nhớ tới cuộc gọi nhận được ở khách sạn. Trước đó, khi Tập đoàn Smith gửi lời mời hợp tác, CLOUD đã từ chối thẳng thừng.
Lúc ấy anh cũng thấy lạ. Bao nhiêu công ty tranh nhau muốn hợp tác với Tập đoàn Smith, một studio như CLOUD vậy mà dám dứt khoát từ chối. Vậy mà hôm nay, bên họ lại chủ động gọi tới, yêu cầu gặp mặt nói chuyện trực tiếp.
Xem ra, anh cần phải tìm hiểu kỹ hơn về studio thiết kế CLOUD này.
"Con đang nghĩ gì thế?" Bertha kéo tay áo anh. "Mẹ đang nói chuyện với con đấy."
"Sao tự nhiên mẹ lại quan tâm đến cô ta?" Alexander né tránh.
"Mẹ nghe nói Helen không chỉ là một trong những người sáng lập CLOUD mà còn là một thần y nổi tiếng thế giới. Ngày mai nếu con đi, thì dẫn Stella theo luôn. Helen là chuyên gia quốc tế, chắc chắn sẽ chữa được chân cho Stella," Bertha nói.
Sophia lúc đó đã ngái ngủ, nghe xong còn tưởng mình nghe nhầm. Cái gì cơ? Bọn họ bị điên à? Năm đó chính bà ta đuổi mẹ ra khỏi nhà họ Smith, Stella còn hãm hại, vu oan cho mẹ. Bây giờ lại dám mở miệng nhờ mẹ chữa chân cho Stella?
Từ nhỏ tới giờ, con bé chưa từng thấy ai trơ trẽn như vậy. Đúng là hết thuốc chữa.
Alexander khẽ nhíu mày, giọng mất kiên nhẫn: "Con đi là vì công việc."
Anh ta luôn giữ nguyên tắc rạch ròi giữa chuyện làm ăn với chuyện riêng tư.
Hơn nữa, cho dù có nhờ Helen chữa trị, thì con gái ruột của anh ta vẫn phải được ưu tiên trước.
“Thì sao nếu là chuyện làm ăn? Có dính đến làm ăn thì cũng đâu cản được chuyện đi khám bệnh. Với lại, đâu phải mình bắt Helen chữa không công cho nó. Có tiền đàng hoàng, người ta từ chối làm gì?” Bertha nói đầy tự tin.
Alexander còn chưa kịp mở miệng thì Bertha đã nói tiếp: “Mà nếu hồi đó không phải con nhỏ Monica xui xẻo đó xen vào, thì bây giờ Stella đã gả vô nhà Smith rồi. Dù sao thì—”
“Mẹ!” Alexander cắt ngang một cách gắt gỏng. “Đừng nhắc tới cái tên đó nữa. Và con không muốn nghe ai nói xấu cô ấy!”
Cho dù anh không ưa Monica, anh cũng không cho phép ai sỉ nhục cô trước mặt bọn trẻ.
“Con—”
“Thôi đi, bà Smith.” Stella vội nắm lấy tay Bertha, vẻ mặt đáng thương. “Con biết bà thương con, nhưng xin bà đừng cãi nhau với Alexander vì con nữa. Không đáng đâu ạ.”
“Sao lại không đáng?” Bertha gắt lên, rồi quay sang nhìn Alexander. “Anh có đưa Stella đi không thì bảo?”
Nhìn dáng vẻ của bà, chỉ cần anh từ chối là bà có thể làm ầm lên ngay.
Alexander bắt đầu thấy bực. “Được rồi, tôi đưa cô ấy đi.”
Anh liếc sang Stella, giọng lạnh buốt: “Tôi có thể đưa cô đi, nhưng tôi còn việc của tôi. Chân cô có được Helen chữa hay không thì tự cô lo.”
Mắt Stella lập tức ầng ậc nước. “Alexander, em—”
“Đủ rồi, tôi còn nhiều việc.” Anh mất kiên nhẫn cắt ngang, dặn dò bọn nhỏ ở nhà phải ngoan ngoãn, rồi quay người rời đi.
Stella quay lại, nhào vào lòng Bertha, khóc nức nở: “Bà Smith, có phải con đang làm phiền Alexander không ạ? Hình như anh ấy rất ghét con…”
“Không, đừng nghĩ bậy,” Bertha vội dỗ dành.
Bọn nhỏ đứng nhìn mà muốn phát ói. Diễn xuất của Stella đúng chuẩn “nữ chính phim dài tập”, đi đóng phim chắc ăn khách.
William cố ý hắng giọng một tiếng, lúc này Bertha mới để ý tới mấy anh em vẫn còn đứng đó.
Bà vốn không ưa Amelia, nhưng lại cưng Daniel hết mực. Đẩy Stella sang một bên, bà bước nhanh tới bên Daniel: “Sao con lại tự ý chạy lung tung hả? Lỡ bị lạc, hay đụng phải người xấu thì sao? Có chuyện gì với con, bà ngoại sống sao nổi?”
Bà vươn tay định ôm nó.
William lùi lại, né sang một bên.
“Sao thế? Con đói à? Bà kêu nhà bếp làm gì cho con ăn nha.”
“Không, con mệt rồi. Con về phòng đây.” Nó lách khỏi vòng tay nồng nhiệt của bà, kéo Sophia đi lên lầu.
“Thằng nhóc này càng ngày càng giống y cha nó,” Bertha vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nói.
Stella nhìn theo bọn trẻ, ánh mắt độc địa. Nếu không phải tại chúng, cô ta với Alexander đâu bị dây dưa lỡ dở tới bây giờ. Sớm muộn gì cô ta cũng phải trừ khử hết bọn chúng.
“Stella.”
Nghe Bertha gọi, Stella lập tức quay lại, trên mặt là vẻ ngoan ngoãn, biết điều: “Bà Smith, bà gọi con ạ?”
“Đừng lo, tôi sẽ giúp cô. Cô về chuẩn bị đi. Ngày mai nhất định phải ăn diện thật lộng lẫy, đi dự tiệc cùng Alexander.”
“Con cảm ơn bà Smith,” Stella ngọt ngào đáp.
Trong lúc đó, Alexander đã quay lại tập đoàn Smith.
“Joseph, tôi cần cậu điều tra một người giúp tôi.”
