Chương 112 Cô đơn

Astrid trợn mắt.

Oliver cứ bám lấy cô như đỉa phải vôi. Cô không biết phải hất hắn ra kiểu gì. Astrid cố kìm cảm xúc, lạnh giọng cảnh cáo.

“Oliver, đừng có chỉ tay năm ngón vào công việc của tôi.”

Oliver chẳng nhận ra sự chán ghét trong giọng cô. Trái lại, hắn càng thao thao bất tuyệt, ra vẻ nghi...

Đăng nhập và tiếp tục đọc