Chương 170 Arthur bị giam cầm

Rolf mỉm cười rồi lại nhấc tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

“Tạm biệt.”

Thấy anh ta nhất quyết không trả lời, Astrid biết có nặn óc cũng chẳng moi thêm được gì từ miệng anh ta. Cô đứng phắt dậy, sải bước đi thẳng.

Astrid vừa khuất bóng, nụ cười trên mặt Rolf tắt ngóm như bị ai tạt nước lạnh. Anh t...

Đăng nhập và tiếp tục đọc