Chương 2 Buổi Sáng Sau

Astrid liếc mắt về phía phòng tắm. Đèn vẫn sáng, tiếng nước chảy rào rào chứng tỏ Silas còn đang tắm. Ngoài cửa, tiếng Oliver gõ dồn dập, bền bỉ như trống thúc, vọng qua cánh cửa nghe nhức cả tai.

Cú phản bội của Oliver đã xóa sạch chút tình cảm vương vấn cuối cùng cô dành cho hắn. Cô nhất quyết không để hắn giật dây, càng không đời nào để hắn đem cô ra làm mồi nhử cho mấy tưởng tượng bẩn thỉu của đàn ông khác.

Nhưng bây giờ không phải lúc đôi co. Cô chỉ thấy hả dạ khi tự tay sắp đặt cho hắn thân bại danh liệt, khỏi ngẩng mặt lên nổi trong giới thượng lưu ở Cypress Bay. Lúc này, ưu tiên của cô là thoát thân.

Váy cô bị Silas xé rách tươm. Cô không thể đi cửa chính, kiểu gì cũng đâm sầm vào Oliver. Thấy chiếc áo vest của Silas vắt trên sofa, trong đầu cô lập tức nảy ra một kế.

Vài phút sau, một dáng người mảnh khảnh bị chiếc áo khoác rộng thùng thình nuốt chửng lách ra từ cửa kính trượt. Astrid nhìn xuống khoảng rơi, rồi cẩn thận trèo qua lan can sang ban công bên cạnh. Thấy phòng kế bên không có ai, nhịp tim đang muốn nhảy khỏi lồng ngực của cô mới dần ổn lại.

Sau lưng cô, tiếng gõ cửa đột ngột im bặt. Sợ bị phát hiện, Astrid bước nhanh hơn, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: ra khỏi đây.

Ngoài hành lang, Oliver đứng khựng lại khi cửa cuối cùng cũng mở. Thấy người đàn ông đứng đó, giọng hắn run run. “Silas?”

“Ừ.” Silas đáp gọn lỏn. Bực bội vì Astrid đột nhiên biến mất, giọng anh lạnh và gắt hơn thường ngày. “Có chuyện gì? Tốt nhất là chuyện này đáng để tôi mở cửa.”

Oliver ấp úng, “T-tôi… tôi đang tìm bạn gái tôi.”

Sắc mặt Silas tối sầm. “Cậu trông chờ tôi giúp tìm bạn gái bị lạc của cậu à? Đúng là vô dụng hết chỗ nói. Dạ tiệc ngày mai, tự mà tìm cho ra rồi dẫn cô ta đến.”

“Dạ, dạ! Tất nhiên rồi!” Oliver gật đầu lia lịa. “Tôi không làm phiền anh nữa đâu!”

Đến khi Oliver cắm đầu cắm cổ chuồn đi, Astrid đã về tới nhà. Cô tắm rửa, thay một chiếc váy cổ cao che kín những dấu vết Silas để lại trên da, rồi quẳng chiếc áo vest của anh vào thùng rác ngoài sân.

Chỉ là một cuộc chạm mặt qua đường. Họ sẽ không bao giờ gặp lại.

Astrid cau mày, nghĩ cách hủy cuộc hôn nhân sắp đặt giữa nhà Prescott và nhà Montgomery. Cô còn chưa kịp xếp thành kế hoạch thì khóa cửa trước lạch cạch mở ra.

Oliver bước vào, thấy Astrid đứng thẳng người, dáng vẻ tao nhã, chiếc đầm trang trọng tôn lên đường cong hoàn hảo. Hắn thầm chửi rủa đứa bạn đã đưa tin sai. Astrid rõ ràng ở nhà, bình an vô sự. May mà hắn không hồ đồ xông thẳng vào phòng Silas đêm qua.

Nhớ lại tối hôm trước—đúng sinh nhật Astrid—hắn lại đi nhậu nhẹt rồi lăn lộn với một cô gái gọi, trong lòng hắn thoáng nhói lên một chút áy náy.

“Astrid, tối qua kẹt xe kinh khủng,” Oliver nói, bày ra vẻ mặt xin lỗi, vừa tiến lại vừa định vòng tay ôm lấy eo cô.

“Ùn tắc cả đêm á?” Astrid né sang một bên, cố tình giữ khoảng cách. Nét mặt cô lạnh như tiền.

“Làm gì có.” Oliver vẫn nở nụ cười, thò tay vào túi rút ra một chiếc hộp nhung. “Anh bị kẹt vì đi lấy quà cho em. Đây, xem này.”

Anh mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương hồng lấp lánh. “Anh biết em mê kim cương hồng. Để anh đeo cho em.”

Oliver vừa nhích lại gần, những hình ảnh ghê tởm trên điện thoại tối qua lập tức chớp qua đầu Astrid. Người cô cứng đờ. Anh ta tiến thêm một phân, dạ dày cô lại cuộn lên như muốn ói.

Nhưng cô chưa thể làm anh ta cảnh giác. Cô phải chờ đúng thời điểm để ra đòn chí mạng.

Nuốt ngược cơn buồn nôn, Astrid nhẹ nhàng cầm lấy sợi dây chuyền, làm bộ lườm yêu mà như cảnh cáo: “Lần sau anh mà quên sinh nhật em nữa, anh liệu hồn đấy!”

Tưởng cô chỉ hờn dỗi vì anh đến trễ, Oliver thở phào. “Tối mai có một buổi dạ tiệc quan trọng ở dinh thự nhà Montgomery. Đi với anh,” anh nói, cúi sát lại, tham lam hít lấy mùi hương của cô.

Astrid im lặng. Suốt ba năm nay, theo ý Oliver, họ giấu kín mối quan hệ. Chẳng lẽ cuối cùng anh ta định dẫn cô về ra mắt gia đình?

“Hôm nay em lạ lắm,” Oliver thì thầm, như bị mê hoặc. “Càng… cuốn hơn.”

Astrid gượng cười. “Em nói anh bao lần rồi, uống rượu có hại lắm. Tối qua anh có uống không?”

Oliver hắng giọng, làm bộ ngây thơ. “Tất nhiên là không.”

Anh đưa tay định nắm tay cô, nhưng cô khéo léo tránh đi. Tự tin rằng cô đã bị anh ta nắm trong lòng bàn tay, Oliver kiên nhẫn dỗ dành tiếp: “Đừng giận. Dạ tiệc tối mai, anh sẽ chính thức công nhận thân phận của em. Chẳng phải em luôn muốn cả Cypress Bay biết em là người phụ nữ của anh sao?”

Nghe như thể được làm bạn gái anh ta là một ân huệ ban phát vậy. Buồn cười thật.

Càng lúc càng thấy sự có mặt của anh ta khiến cô phát tởm, Astrid đang định kiếm cớ nói mình không khỏe thì điện thoại Oliver reo. Anh liếc màn hình rồi lập tức đi thẳng ra cửa. “Việc gấp. Mai anh cho xe qua đón em,” anh ném lại một câu rồi biến mất.

Chỉ còn một mình, một cơn đau nhói ở bụng dưới khiến Astrid tái mặt. Vào nhà vệ sinh kiểm tra nhanh, cô phát hiện mình đang ra máu.

Rủa thầm sự thô bạo của Silas, cô lập tức lái xe đến bệnh viện.

Khám xong, bác sĩ cau mày nhìn tờ kết quả. “Cô cần tiết chế chuyện chăn gối.” Thấy Astrid đi một mình, bác sĩ nói thêm, giọng không hài lòng: “Bạn trai cô đâu? Cậu ta phải biết kiềm chế, nghĩ cho sức khỏe của cô. Làm vậy là quá vô tâm.”

Dù bình thường luôn điềm tĩnh, mặt Astrid vẫn nóng bừng. “Là… chồng mới cưới của tôi,” cô bịa vội. “Lần đầu… nên hơi quá tay. Bọn tôi sẽ cẩn thận hơn.”

Sợ chết khiếp cái màn “giảng đạo” ngượng chín mặt này, Astrid đẩy cửa phòng khám, cắm đầu lao ra ngoài.

Vì vội quá chẳng nhìn đường, cô đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.

Chương Trước
Chương Tiếp